Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013


TẠI SAO TỔNG THỐNG DIỆM KHÔNG CHO TƯỚNG TỬ TỘI LÊ QUANG VINH ĐƯỢC CHẾT TOÀN THÂY?
Và ai đã thủ tiêu thân xác của Ông?
 
Trịnh Bá Lộc

 
Tướng Lê Quang Vinh, tự Ba Cụt, là một anh hùng tạo thởi thế, xuất thân từ nông dân áo vải, tay lấm chân bùn, một tín đồ của Phật Giáo Hoà Hảo.

Vừa 20 tuổi, anh đã chạm phải với cái cảnh tang tóc của một xứ sở đang bị dày xéo xâm lăng của Thực dân Pháp. Lòng qủa cảm của một thanh niên đã hun đúc tinh thần yêu nước nồng nhiệt nên anh quyết tâm thành lập Bộ đội để đánh thực dân Pháp. Suốt 7 năm (1947-1954), những cuộc chiến đấu oai hùng của nghiã quân vang dội trong các tỉnh Châu đốc, Long Xuyên, Cần Thơ, Sa Đéc đã làm cho Việt Minh Cộng Sản cũng như quân đội Pháp đều phải khiếp đảm. Vì có một thiên phú, tướng Ba Cụt có khả năng điều quân khiển tướng độc đáo đánh đâu thắng đó. Ngoài ra, tướng Ba Cụt có những đặc tính: Tiến quân anh đi trước, quân lui anh đi sau, và đối sử với binh sĩ với cấp trực thuộc như là thân nhân ruột thịt nặng về giáo dục, nhẹ về hình phạt, nhường cơm sẻ áo với chiến sị trong những cơn bị địch bao vây.

Năm 1954, sau khi ký hiệp định Genève, cụ Ngô Đình Diệm về nước chấp chánh, chính ông Ngô Đình Nhu thân hành đến gặp tướng Lê Quang Vinh với ý định muốn lôi kéo Tướng Vinh vào phe để khống chế các lực lượng vũ trang của các giáo phái. Nhận thấy ý đồ bất chính của nhà Ngô, Tướng Lê Quang Vinh khẳng định sớm muộn gì Ông Diệm và Ông Nhu đi đến con đường độc tài, đó là hậu qủa vô cùng tai hại đưa đất nước Việt Nam đền bờ vực thẳm suy vong tạo cơ hội tốt cho CS trở lại thôn tính Miền Nam. Tướng Vinh rút vào bưng để phán đối. Sự rút quân của Tướng Vinh làm cho Ngô Đình Nhu vô cùng bực bội  và mưu toan thanh toán cho kỳ được người anh hùng trực tính này.

Cuối cùng Tướng Lê Quang Vinh bị bắt và bị xử tử tại Cần Thơ (13-7-1956).

  
Tướng Hòa Hảo Dân Xã đảng Lê Quang Vinh (1923-1956)
trong quân phục Đại Tá của Quân đội Quốc gia Việt Nam

 
Ngày 13.7.08  tới đây là ngày kỷ  niệm Tướng Hòa Hảo Dân Xã đảng Lê Quang Vinh tức Ba Cụt bị hành quyết tại Cần Thơ, 42 năm trước đây. Trong tác phẩm "Về Nguồn", tác giả Tiến sĩ Lâm Lễ Trinh có viết đoạn như sau:

"…Nhung đã chết một cách bí ẩn trong tù. Nguyên Đại tướng Khánh cho biết đã tìm thấy xác của Nhung treo cổ bằng giây thừng". (Nhung cũng là người được Dương Văn Minh giao phận sự thủ tiêu xác của Lê Quang Vinh tức Ba Cụt, lãnh tụ Hoà Hảo, sau án tử hình). (Về Nguồn trang 64).

 Đối với  đọc giả 60 hay trẻ hơn, đoạn văn ngắn ngủi trên đây chỉ tạo thêm thắc mắc hơn là dử kiện lịch sử. May thay, ngày 22.6.2008 vừa qua, ông Hồng Phúc của đài phát thanh (VN) Hải Ngoại tại Hoa Thịnh Đốn có nêu câu hỏi liên quan đến vụ án nầy với ông Trịnh Bá Lộc, nguyên sĩ quan Tùy viên của Đại tướng Dương Văn Minh từ năm 1958 đến chiều ngày 29.4.1975.

 
Dưới đây là trích đoạn bài phỏng vấn do ông Trịnh Bá Lộc gửi tới :

Hỏi : Trong vụ án Tướng Lê Quang Vinh, tức Ba Cụt của Hòa Hảo, bị xử tử tại Cần Thơ, cũng có dư luận cho rằng người cận vệ của Ðại tướng Minh, lúc bấy giờ là Ðại úy Nguyễn văn Nhung, đã bằm thây của Tướng Ba Cụt ra làm nhiều mảnh, sau khi thi thể ông này đã được chôn cất. Ông có biết chuyện này như thế nào không ?

Trịnh Bá Lộc:  Để có được một cái nhìn thuận lý về sự việc, tôi có 3 ý để thưa cùng quý vi: Trước hết là kể sơ lược về quá trình bắt giữ Tướng Lê Quang Vinh, thứ hai là các phiên tòa và bản án của tướng Lê Quang Vinh và cuối cùng là vấn đề thanh toán xác chết.


1.      Quá trình bắt giữ Tướng Lê Quang Vinh

Tướng Lê Quang Vinh tức Ba Cụt là lãnh tụ Hoà Hảo Dân Xã đảng đã bị phục kích bắt sống trong khuôn khổ chiến dịch Nguyễn Huệ vào năm 1956. Lúc nầy tôi chưa phục vụ dưới quyền chỉ huy của Đại tướng Dương Văn Minh. Tôi được biết qua báo chí lúc bấy giờ và theo lời thuật lại của  Đại úy Nguyễn Lể Trí và Đại úy Nhung khi tôi làm việc chung với những người nầy từ năm 1958. Ông Trí là em rể của bà Dương Văn Minh cũng là thuộc cấp của Đại tướng Minh từ các chiến dịch Hoàng Diệu, Nguyễn Huệ, Thoại Ngọc Hầu.  Chức vụ sau cùng của ông Trí là Cục Trưởng cục Xã Hội, hiện ông đang định cư ở California.

Ngoài ra, sau này tôi còn được biết thêm một cách chi tiết hơn, khi Đại tướng Minh sang Hoa Kỳ. Mặt khác tôi còn tìm thấy được những tài liệu rất đáng tin cậy đươc viết rõ ràng trong quyển "1945-1954 Việc Từng Ngày Hai Mươi Năm Qua". Tác giả là Đoàn Thêm.

Sau khi hoàn tất chiến dịch Hoàng Diệu, Thiếu tướng Dương Văn Minh được đề cử giữ chức vụ Tư lệnh chiến dịch Nguyễn Huệ từ ngày 1.1.1956 để đối phó với lực lượng Hòa Hảo, cụ thể là để thu phục các Tướng Lê Quang Vinh tức Ba Cụt và Tướng Trần Văn Soái tức Năm Lửa. Đại úy Trí, thuộc cấp tin cậy của Thiếu tướng Minh lúc bấy giờ, đã gây được sự tín nhiệm đặc biệt với  ông Phan Hà, bạn học cũ, của Đại úy Trí. Chỉ sau vài lần  trao đổi điều kiện với Đại diện của Thiếu tướng Minh, ông Phan Hà, Cố vấn của Tướng Năm Lửa, đã thuyết phục được bà Trần Văn Soái, nhủ danh Lê Thị Gấm, người được biết nhiều với biệt danh Phàn Lê Huê. Tuy là lãnh tụ của khối quân sự lớn nhứt của  Hoà Hảo, Tướng Trần Văn Soái lại chịu sự chi phối cứng rắn của phu nhân mình nhứt là các vấn đề tài chánh nên ông chấp thuận nhanh chóng những điều kiện do Bộ tư lệnh Chiến dịch đưa ra và được soạn thảo bởi Đại sứ Nguyễn Ngọc Thơ.

Ngày 8.3.1956 tại Cái Vồn, trước Thiếu tướng Dương Văn Minh, Tướng Trần Văn Soái, với 1.056 sĩ quan và 4.600 binh sĩ Hoà Hảo, làm lễ tuyên bố về hợp tác với Chánh phủ .

 
Thu phục xong Trần Văn Soái, Thiếu tướng Minh tiếp tục đối phó với  Tướng Lê Quang Vinh, tức Ba Cụt. Ông cũng rất muốn thâu phục Lê Quang Vinh nên đã  được sự giúp đở của Đại sứ Nguyễn Ngọc Thơ, qua trung gian của ông Giáo Huỳnh Kim Hoành, là cậu Tư cũng là thầy dạy học của Ba Cụt, tiếp xúc để thỏa hiệp với Ba Cụt nhưng không thành vì sự đòi hỏi quá đáng.  Lê Quang Vinh tức Ba Cụt muốn được nhìn nhận là Trung tướng quân đội VNCH, ngang hàng với Trung tướng Lê Văn Tỵ, Tổng tham mưu trưởng QLVNCH và sắc lệnh công nhận này phải ban hành trước ngày về hợp tác.

Tôi được Đai tướng Minh cho biết trong thời gian đó, Bộ tư lệnh Chiến Dịch xử dụng tối đa các đơn vị thuộc quyền, hành quân liên tục dọc theo vùng Thất sơn, Châu Đốc ngăn chận đường về núi Sam, Thường Phước, thuộc quận Hồng Ngự gần sát biên giới Kampuchia, là cứ địa an toàn của Ba Cụt.  Vì chiến thuật tấn công của TT Minh lúc đó là "chặn mất đường về hang của hổ, buộc hổ phải di động liên tục thì chắc chắn hổ phải sa lưới." Các Tiểu khu tại Miền Tây cũng nhận được lệnh của ông mở nhiều cuộc phục kích ngày và đêm trong vùng trách nhiệm của Tiểu khu để náo động tướng Ba Cụt.  Đúng như ý muốn của Thiếu tướng Dương Văn Minh, Tướng Lê Quang Vinh phải luôn luôn di động, không thể ở yên một nơi nào, nhứt là sau khi Tướng Trần Văn Soái đã quy thuận. Và cuối cùng hổ sa lưới thật:

Ngày 13.4.1956, Tướng Lê Quang Vinh tức Ba Cụt bị một tiểu đội Bảo An phục kích bắt sống tại Chắc Cà Đao, cách Long Xuyên 15 cây số, cùng với 5 hộ vệ. Trung sĩ Giàu chỉ huy tiểu đội nầy đã thuật lại rằng, tiểu đội của Ông đang phục kích từ khuya đêm 12 rạng 13.4.56, vào khoảng 6 giờ sáng, Ông thấy một toán người  từ một chiếc đò cập bến  để bước lên bờ. Ông hô to:  

- Ai đó! Đứng lại.

- Đừng bắn! Tôi là Ba Cụt đây! Tôi đầu hàng!

Sau nầy được báo chí hỏi, Thượng sĩ Giàu nhìn nhận là Ông có cảm giác rung sợ, nếu biết rõ trong toán người đó có Ba Cụt, không hiểu ông có phản ứng ra sao. Ông và Tiểu đội của Ông được thưởng 1 triệu  đồng trong một buổi lễ ngày 22.5.1956. Vào thời điểm đó tôi đang thụ huấn tại TVBLQ Dalat, sau khi trừ tiền cơm, chúng tôi lãnh được lối hơn 1.200đồng và 1 tô phở BẰNG chỉ có 5 đồng.

Bộ tư lệnh Chiến dịch liền giải Ba Cụt  về Cần Thơ rồi chuyển phạm nhân sang bộ Tư Pháp và bộ Quốc Phòng. Kể từ lúc đó, mọi quyết định về Ba Cụt đều thuộc hai bộ này còn Bộ tư lệnh Chiến Dịch của Thiếu tướng Minh chỉ yểm trợ tỉnh Cần Thơ trong việc bảo vệ an ninh khám đường mà thôi.

 
2.      Các phiên tòa và bản án của tướng Lê Quang Vinh

Ngày 11.6.1956: Tòa Sơ thẩm Đại hình họp tại Cần Thơ, với thành phần: Chánh án là ông Huỳnh Hiệp Thành, Đại diện Công tố viện là ông Biện lý Lâm Lễ Trinh, các Luật sư biện hộ bị can là ông Vương Quang Nhường, Lê Ngọc Chấn. Tòa tuyên án tử hình theo đề nghị của ông Biện lý  Lâm Lễ Trinh.

Bị can chống án:

- 25.6.1956: Toà Thượng thẩm Đại hình họp tại Cần Thơ với thành phần : Chánh án: Lê Văn Thu, Công tố viện: Lê Văn Tuấn, để phúc lại án Lê Quang Vinh và ngày 26.6.56, y án tử hình của toà Sơ Thẩm Đại hình Cần Thơ.

- 3.7.1956: Toà án Quân sự họp tại Cần Thơ để xét về khía cạnh an ninh quốc gia với thành phần Chánh án: Vũ Tiến Tuân, Ủy viên Chánh phủ: Thiếu tướng Mai Hữu Xuân, và  ngày hôm sau, 4.7.1956, tòa tuyên án Lê Quang Vinh: tử hình cộng thêm tước đoạt binh quyền và tịch thâu tài sản.

- Tử tội Lê Quang Vinh tự Ba Cụt  xin Tổng thống VNCH ân xá.

- Tổng thống Ngô Đỉnh Diệm bác đơn ân xá.

- Luật sư  Lê Ngọc Chấn thay mặt Lê Quang Vinh xin Tổng thống kiêm Tổng tư lệnh tối cao Q.Đ.V.N.C.H cho tử tội được bị xử bắn theo quân luật thay vì bị hành quyết bằng máy chém.

- Tổng thống Ngô Đình Diệm cũng bác đơn xin nầy.

- Ngày 13.7.1956. Trung tá Lê Quang Vinh tự Ba Cụt, 32 tuổi, bị hành quyết tại nghĩa địa đường Hòa Bình, Cần Thơ bằng máy chém "guillotine" có từ thời Pháp thuộc, chở từ Sài Gòn xuống, đao thủ phủ là ông Đội Phước.

 
Vấn đề được đặt ra nơi đây:

■ Việc Luật sư Lê Ngọc Chấn, thay mặt tử tội Lê Quang Vinh, Trung tá Trừ bị quân đội Quốc gia Việt Nam (QGVN) kể từ ngày 14.1.54 dưới thời Thủ tướng Bửu Lộc, yết kiến Tổng thống để xin đặc ân cuối cùng là được xử bắn thay vì bị chém nhưng rồi Ba Cụt vẫn bị chặt đầu! Ai là người  có thẩm quyền chung quyết theo hiến pháp? 

Tôi muốn nói là có ai đó cứ một mực muốn Ba Cụt phải bị chặt đầu nên mới không ban cho đặc ân bị xử bắn mà đáng lý ra Ba Cụt phải đươc hưởng, vì tử tội đã từng là một sĩ quan Trung tá trừ bị, và hơn thế nữa là Đại tá giả định?  Tôi xin nhường quyền phán xét lại quí vị.


■ Cũng cần nói thêm một chi tiết khác: Ngày 17 tháng 3.1965, tất cả 3 bản án của toà án Quân sự và của toà Đại hình bị hủy bỏ do phán quyết của Phòng Tái Thẩm toà Thượng Thẩm Sài Gòn.

- Sau khi hoàn tất vụ án Ba Cụt, ông Biện lý Lâm Lễ Trinh, trở về Sài Gòn đảm nhận chức Tham lý, ngang hàng Thứ trưởng, rồi chức Bộ trưởng bộ Nội Vụ (thăng thưởng công lao?) thay thế ông Nguyễn Hữu Châu, từ chức kể từ ngày 5.11.1956.

- Còn Tướng Dương Văn Minh tiếp tục phục vụ tại Miền Tây, chỉ huy chiến dịch Thoại Ngọc hầu (8.6.1956) rồi được kiêm nhiệm thêm Tổng thư ký thường trực Quốc Phòng, trực thuộc Tổng thống phủ, Tư lệnh phân Khu Sàigon - ChợLớn sau nầy trở thành Biệt khu thủ đô (29.8.1956). Chiến dịch Thoại Ngọc Hầu chấm dứt ngày 30.10.1956.

Tướng Lê Quang Vinh trước Toà Sơ thẩm đại hình Cần Thơ- Ông Lâm Lễ Trinh  (tại Mỹ)
 [“Ông tiến sĩ luật Francis Lâm Lễ Trinh đã trốn tránh câu hỏi, trong khi lại viết sách bẻ cong lịch sử. Vậy xin hỏi, có ai đó có thể trả lời thay cho ngài cựu Bộ trưởng bộ Nội vụ không ?”]

 
3.      Vấn đề thanh toán xác chết

Câu hỏi của quí đài có hai chữ "bằm thây". Hai chữ nầy, năm vừa qua, tôi cũng có nghe. Một người bạn của tôi thuật lại trong một dịp gặp gở với  người từng là cựu Sĩ quan Tuỳ viên của Tổng Thống Ngô Đình Diệm cho đến hết ngày 1.11.1963, trong lúc vui miệng đã kể lại, một hôm, tháp tùng Tổng thống đi kinh lý, người nầy được Ông Tỉnh trưởng Cần Thơ cho biết là xác Ba Cụt đã bị bằm ra.

Tôi không tận tai nghe được các cuộc đàm thoại nầy. Nhưng tôi biết chắc chắn vị Tỉnh trưởng Cần Thơ trong thời gian các chiến dịch Nguyễn Huệ và Thoại Ngọc Hầu cũng không ai khác hơn là vị Sĩ quan cao cấp có tên trong câu trả lời số 4. Tiết lộ của ông với sĩ quan Tùy viên của Tổng thống chỉ  là một hình thức báo cáo lệnh trên đã được thi hành, không phải là thưa gởi. Sau chiến dịch, vị Tỉnh trưởng nầy được thuyên chuyển làm Tỉnh trưởng Phước Tuy một thời gian khá lâu.

Trong sách của bà Trần Thị Hoa tự Phấn, phu nhân của Tướng Lê Quang Vinh, hiện định cư ở Houston, có viết ..."Khi đã chết rôì, thi thể Tướng Lê Quang Vinh còn bị hành hạ, chặt ra nhiều khúc cho tan nát, cho tuyệt diệt. Hành động nầy có làm cho  phía chiến thắng được thêm hả hê thoả mãn trong nềm kiêu hãnh tự hào chút nào không? Đối với phương Đông, đây là một điều bất nhân vô đạo. Phương Đông có truyền thống đạo học, kẻ  không theo Phật  cũng biết Nho. Không ai nở đối xử tàn tệ với người đã chết như thế... (trang 229).

Với ý đồ gì mà người lãnh đạo tối cao lại bắt phải thi hành bản án theo đúng kiểu như vây? Chúng ta hãy đọc trong "Hồi Ký Lê Quang Vinh” trang 228 để có thể tìm câu trả lời:  "chỉ có 90 ngày có lẻ còn ngắn hơn nếu kể từ ngày khởi đầu tố tụng. Rõ ràng là một cố ý chánh trị, một thái độ vội vã, cố tình đạt cho được mục tiêu thật mau lẹ, giống như một kẻ đã có ý định muốn bóp chết địch thủ ngay lập tức, để dứt khoát cho xong".

 
Và chúng ta nghĩ sao về sự kiên tử tội xin được xử bắn thay vì bị chém đứt đầu nhưng Tổng thống đã cương quyêt từ chối. Nêu Tổng Thống đúng là mẫu như ông Lâm Lễ Trinh ca ngợi trong Về Nguồn, trang 88 là "Tổng Thống Ngô Đình Diệm là một tín đồ công giáo thuần thành, phân biệt tội phước..."  Vậy thì vì lý do gì ông lại lạnh lùng quyết tâm không cho Ba Cụt được chết toàn thây? Tại sao ông lại muốn công chúng  trước pháp trường tận măt chứng kiến Ba Cụt bị chặt ra làm hai khúc? Rồi theo như hồi ký Tướng Lê Quang Vinh,  thì tại sao người lãnh đạo tối cao lại không chỉ thị rõ rệt cho nhân viên thừa hành là phải chiếu theo luật pháp mà giao ngay xác chết hai mảnh lại cho thân nhân trước sự chứng kiến của  ông Chánh án Huỳnh Hiệp Thành, của Công tố viện Biện lý Lâm Lễ Trinh cũng như của báo chí, của công chúng với biên bản của Thừa phát lại?

Nếu thật sự có việc phi tán xác chết Ba Cụt thì rõ ràng vì có ai đó đã sợ rằng nơi chôn cất Tướng Lê Quang Vinh ngày nào đó sẽ trở thành một địa điểm hành hương của tín đồ Hòa Hảo.

 
Vậy thì câu hỏi là:

- Ai là  những người sợ nơi chôn cất Tướng Lê Quang Vinh tự Ba Cụt ngày nào đó sẽ trở thành một địa điểm hành hương?

- Và nếu thât sự Thiếu tướng Dương Văn Minh đã chỉ thị cho ông Nhung làm việc này thì ông có lợi gì trong đó? hay chỉ  có hại mà thôi?

Ngoài ra, nếu muốn phân tích xem cho rõ "có phải Thiếu tướng Dương Văn Minh đã chỉ thị cho ông Nhung bầm thây Ba Cụt hay không" thì tôi xin được kể lại gút mắc của tôi về quyển sách Về Nguồn của ông Lâm Lễ Trinh. Bởi vì nếu chúng ta giải tỏa được gút mắc này thì đó chính là phần lớn sự thật về việc thủ tiêu xác Ba Cụt.

 
Có phải Thiếu tướng Dương Văn Minh đã chỉ thị cho ông Nhung bầm thây Ba Cụt hay không?

- Khoản đầu tháng 4 năm 2007, Giao Chỉ phổ biến trên Take2Tango, bài viết "Tác giả Lâm Lễ Trinh tại San Jose Từ Về Nguồn đến Thức Tỉnh..."

Khi đọc xong bài viết  nầy tôi liền gởi một điện thư đến tác giả để yêu cầu Ông giải thích cho thăc mắc của tôi về một đoạn trong tác phẩm của Ông. Đọan ấy như sau:

…"Nhung đã chết một cách bí ẩn trong tù. Nguyên Đại tướng Khánh cho biết đã tìm thấy xác của Nhung treo cổ bằng giây thừng". (Nhung cũng là người được Dương Văn Minh giao phận sự thủ tiêu xác của Lê Quang Vinh tức Ba Cụt, lãnh tụ Hoà Hảo, sau án tử hình). (Về Nguồn trang 64).

- Ngày 19.4.2007 tôi vừa gửi điện thư đến ông Lâm Lễ Trinh vừa gửi bằng thư "Ưu tiên" của Bưu điện có số chứng nhận đã giao số 0305 1720 0000 5965 4441  (Delivery Confirmation) ngày 21.4.2007 đến tư gia của Ông ở Huntington Beach, CA 92646 lúc 11:08am.

- Đến 13.5.07, không nhận được hồi âm nên tôi công khai hóa điện thư của tôi trên Take2tango.

Đại ý tôi đã viết cho ông Trinh như sau:

Một mặt tôi đưa ra những tài liệu nói rằng khi Lê Quang Vinh bị chém thì Công tố viên của toà Đại hình thuộc Bộ Tư Pháp VNCH có trách nhiệm thi hành bản án nầy. Và khi đó đại diện Bộ Tư Pháp  là ông Biện lý Lâm Lễ Trinh có trách nhiệm phải chứng kiến và xác nhận tội phạm là đúng thực là Lê Quang Vinh, cũng như ông Trinh phải xác nhận tội phạm thực sự đã bị chặt đầu và đã chết. Theo luật pháp thì Bộ Tư Pháp và ông Biện lý Lâm Lễ Trinh còn phải có trách nhiệm và cũng như có đầy đủ thẩm quyền quyết định một trong 2 việc:

- Hoặc là giao xác chết của tôị phạm (Tướng) Lê Quang Vinh lại cho thân nhân để mai táng,

- Hoặc là giữ xác chết hai mảnh, phần đầu và phần mình của (Tướng) Lê Quang Vinh rồi chôn cất tại nơi nào đó.

 
Mặt khác tôi đã nhắc lại  lời ông Lâm Lễ Trinh viết: "Nhung cũng là người được Dương Văn Minh giao phận sự thủ tiêu xác của Lê Quang Vinh tức Ba Cụt, lãnh tụ Hoà Hảo, sau án tử hình."

Và đã hỏi ông Trinh hai câu:

■ Câu thứ nhất: Ông là người có quyền quyết đinh về hậu sự của Lê Quang Vinh cho nên nếu Thiếu tướng Dương Văn  Minh đã thủ tiêu xác chết thì chắc chắn ông biết rõ ai đã ra lệnh này cho Thiếu tướng Dương Văn Minh? Bộ Tư Pháp hay Bộ Quốc Phòng? Nên nhớ là lúc bấy giờ Thiếu tướng Dương Văn Minh chỉ là Tư lệnh chiến dịch Thoại Ngọc Hầu thì Thiếu tướng Dương Văn Minh có thẩm quyền gì trong việc hành quyết Tướng Lê Quang Vinh để mà có thể giao phận sự thủ tiêu xác chết cho Đại úy Nhung?

■ Và câu hỏi thứ hai là:

- Sự hiện diện của ông Biện lý Lâm Lễ Trinh và ông Chánh án Huỳnh Hiệp Thành tại pháp trường Cần Thơ đã được phu nhân Tướng Lê Quang Vinh tức Ba Cụt xác nhận nơi trang 231 và 233, quyển Hồi Ký Tướng Lê Quang Vinh.

- Ông Lâm Lễ Trinh chính là người có quyền quyết định về số phận xác chết Tướng Lê Quang Vinh cho nên ông phải biết rõ là làm sao Đại úy Nhung có được xác chết để thủ tiêu? Ông Nhung đã khống chế ông để cướp đi xác chết hay là chính ông đã giao nó lại cho ông Nhung?

- Nếu là cướp xác thì tại sao ông lại im lặng trước một việc trọng đại như vây mà không báo cáo lên cho cấp trên? Và im lặng luôn cho đến bây giơ?

- Còn nếu chính ông giao xác chết đó cho ông Nhung thì tại sao ông lại làm như vây? Vì tuân theo lệnh của thượng cấp hay vì tự ý cá nhân?

 
Thưa quý vị thư của tôi đã đến tận tay Tiến sĩ Lâm Lễ Trinh nhưng Ông cứ bảo là không đọc được và yêu cầu gửi lại. Take2tango lại yêu cầu Ông vào website nầy để đọc, nhưng  tôi vẫn không thấy Ông trả lời.

Không bỏ cuộc, tôi đã lái xe đi Houston cách nơi tôi cư ngụ lối 530 miles để tham dự  buỏi Hội thảo bán sách cũa Tiến sĩ Trinh tổ chức vào chiều ngày 27.5.07.  Trong phần phát biểu ý kiến, tôi đã lập lại những câu hỏi như đã gởi ông hồi tháng Tư, nhưng người điều khiển chương trình đã cắt ngang khi tôi chưa đọc hết các câu hỏi của tôi. Tôi muốn nói rằng ông Lâm Lễ Trinh đã không muốn đọc và cũng không muốn nghe 2 câu hỏi trên của tôi. Tại sao lại như vây?

Tôi xin nhường câu trả lời lại cho quý thính giả.

Tôi tin rằng nếu ông Lâm Lễ Trinh chịu thành thật trả lời 2 câu hỏi trên của tôi thì vấn đề ai thủ tiêu và vì sao lại phải thủ tiêu xác Ba Cụt sẽ hoàn toàn được giải đáp. Tôi  vẩn còn giữ đoạn video nầy.

Nhưng tôi nghĩ rằng có lẽ sau khi hành hình Ba Cụt, Ông Biện lý Việt Nam Francis Lâm Lễ Trinh cũng muốn học theo Pilate là sai người đem nước đến để Ông rửa tay.

 
Trịnh Bá Lộc, 28.06.2008 
Nguyên sĩ quan Tùy viên của Đại tướng Dương Văn Minh.

[Source: Diễn đàn điện tử VN-Politics@yahoogroups.com Sat, Jun 28, 2008 at 8:11 PM ]

 

 

 

 

 

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013


GIÁO SƯ ĐẠI HỌC NOTRE DAME XỬ TRÍ
“HUYỀN THOẠI” TỬ ĐẠO CỦA CƠ ĐỐC GIÁO
(Notre Dame professor tackles ‘myth’ of Christian martyrdom)

Liz Goodwin

 

Bà Candida Moss, một giáo sư chuyên về lịch sử Cơ Đốc giáo thời sơ khai tại Đại học Notre Dame [một Đại học Công giáo ở tiểu bang Indiana] và là một tín hữu Công giáo thuần thành, muốn đập tan (shatter) điều mà bà gọi là “huyền thoại” Tử đạo trong niềm tin Cơ Đốc giáo.

Trong một tác phẩm mới đây, bà viết rằng tại các lớp giáo lý dạy vào ngày Chủ nhật, chuyện kể về các tín đồ Cơ đốc thời sơ khai bị bắt tại các buổi tụ họp trong các hầm mộ bí mật, và sau đó bị bọn La Mã độc ác ném cho sư tử ăn thịt thì đều chỉ là chuyện hoang đường. Thật ra, trong 250 năm đầu tiên của lịch sử Cơ Đốc giáo, người La Mã hầu như chỉ xem các tín đồ tôn giáo nầy như những hội viên lắm chuyện  của một giáo phái mê tín.

Giáo sư  Candida Moss cho rằng chính quyền chỉ mạnh tay  ngược đãi tín đồ Cơ đốc trong khoảng 10 năm, mà cũng không ngược đãi liên tục. Bà nói rằng nhiều truyện kể được biết đến nhiều nhất về các Thánh tử đạo Cơ đốc giáo thì hoàn toàn bịa đặt (entirely fabricated).

 
Luận đề gây nhiều tranh cải nầy được trình bày trong tác phẩm “Huyền thoại bị Ngược đãi: Những Tín đồ Cơ đốc Sơ kỳ đã Phát minh ra Chuyện Tử đạo như thế nào” ("The Myth of Persecution: How Early Christians Invented a Story of Martyrdom", HarperCollins, New York, 2013), đã làm bà nhận được nhiều email với nội dung thù hằn và bị vài đồng nghiệp lườm nguýt.  Nhưng bà  Moss vẫn cho rằng Giáo hội Công giáo La Mã và các nhà sữ học từ nhiều thế kỹ nay đã biết rằng hầu hết truyện tín đồ Cơ đốc tử đạo thì hoặc là bị cường điệu hoặc là được ngụy tạo ra (exaggerated or invented).

Một nhóm nhỏ các Linh mục học giả ở thế kỹ thứ 17 đã bắt đầu sàng lọc lại các huyền thoại, hoài nghi (discrediting) không những các chuyện tô vẽ các vị Thánh (kể cả chuyện Thánh George đâm chết con rồng) mà còn quăng bỏ (tossing out) luôn những truyện rất phổ biến về các thánh tử đạo Cơ đốc buổi sơ kỳ.  

Các sữ gia, kể cả giáo sư Moss, cho rằng chỉ có một nhúm (handful) chuyện tử đạo trong 300 năm đầu tiên của lịch sử Cơ đốc giáo - gồm cả dưới triều đại vị vua Nero tàn bạo và ghét tín đồ Cơ đốc - là có thể kiểm chứng được. (Nữ thánh Perpetua gốc Carthage trong tấm ảnh chụp kiếng cửa sổ nhà thờ dưới đây, là một trong sáu vị tử đạo nỗi tiếng thời Cơ đốc sơ kỳ, mà bà Moss tin rằng đã thật sự bị giết vì tín ngưỡng của mình).  

Theo giáo sư Moss, hầu hết chuyện Thánh tử đạo là “cường điệu” và “ngụy tạo”,
nhưng chuyện nữ thánh Perpetua, một trong 6 chuyện tử đạo, thì có thật

Giáo sư Moss chắc rằng khi tín đ Cơ đốc bị hành quyết, thường thì  không phải vì niềm tin tôn giáo mà vì họ không chấp hành luật lệ La Mã . Nhiều điều luật dẫn đến việc hành quyết tín đồ Cơ đốc thì không đặc thù nhắm vào họ  - như luật đòi hỏi tất cả các công dân La Mã đều phải tham gia vào lễ tế thần linh công cọng - nhưng vì họ từ chối tuân thủ các luật nầy và các tập tục xã hội La Mã đã khiến họ bị giết. 

Giáo sư Moss cho rằng những tín đồ Cơ đốc sơ kỳ thì “cộc cằn, âm mưu và vô lễ”, bà nhấn mạnh rằng họ không chịu tuyên thệ, không chịu đi lính hay tham gia vào bất kỳ sinh hoạt nào khác của xã hội La Mã.

Có lúc, bà Moss gần như ở trong tình trạng lâm sàng (clinical) khi cố gắng phân biệt giữa sự ngược đãi thật sự và có hệ thống những tín đồ Cơ đốc vì lý do tín ngưỡng, với hành động bạo lực lúc có lúc không (intermittent) chống lại họ vì họ không chịu tuân thủ [ước lệ xã hội].

Bà viết rằng “Nếu ta định nghĩa ngược đãi là hành vi thù địch đối với một nhóm nào đó vì niềm tin tôn giáo của họ, thì chắc chắn rằng người La Mã thấy thật quan trọng phải cố tình nhắm vào tín đồ Cơ đốc. Nhưng nếu không định nghĩa như thế thì đây chỉ là một hành động khởi tố (prosecution) chứ không phải ngược đãi (persecution)”.

Bà cho rằng với sự ngược đãi thật sự của chính quyền, các nạn nhân sẽ không còn chổ để điều đình khi cố gắng thuyết phục chính phủ ngừng nhắm vào họ. Nhưng khi luật lệ của chính quyền vô tình dẫn đến sự ngược đãi, thì nạn nhân vẫn còn chổ để đối thoại và thảo luận cách thay đổi những luật nầy.

Giáo sư Moss nói rằng “Lý do tôi phân biệt như thế là để trong trường hợp có người điểm mặt riêng bạn, tra tấn bạn vì bạn là tín đồ Cơ đốc - chuyện đã thật sự xãy ra trong một vài năm – thì trong trường hợp đó, bạn không thể điều đình gì được. Bạn sẽ không có cơ hội để kháng cự hay chống lại. [Tuy nhiên] trong trường hợp có những bất đồng … thì vẫn có chổ để thảo luận”.       

 

Bà Moss nhắc đến bộ luật Y tế mới của Mỹ [Affordable Care Act of 2010] đòi hỏi các công ty bảo hiểm phải trả chi phí ngừa thai như là ví dụ về một bộ luật vô tình nhắm vào các tín đồ Cơ đốc nhưng lại bị diễn giải như một cuộc tấn công trực tiếp vào tín ngưỡng của họ.

Rất giống như sắc lệnh của Hoàng đế Diocletian bắt tất cả công dân La Mã phải tham dự lễ hy sinh cho thần linh (mà bà Moss mô tả như Lời thề Trung thành “Pledge of Allegiance” phải đọc trước vài buổi lễ công cọng của Mỹ), bà Moss cho rằng yêu cầu bảo hiểm trả chi phí ngừa thai không phải được ban hành để nhắm vào hay để phân biệt đối xữ tín đồ Cơ đốc. (Tín đồ Cơ đốc và các thành phần dân chúng khác từ chối dự lễ hy tế vào thế kỹ thứ tư đã bị tàn sát. Còn các tổ chức Cơ đốc không muốn trả chi phí ngừa thai theo đạo luật của thế kỹ 21 nầy thì bị phạt)

Đại học Notre Dame là một trong hàng tá đại học tôn giáo đã kiện [chính phủ] về đạo luật trả tiền kiểm soát sinh đẻ nầy, họ cho rằng cung cấp cho nhân viên và sinh viên loại bảo hiểm sức khỏe trả tiền các biện pháp ngừa thai thì vi phạm quyền tự do tôn giáo của đại học.

Bà Moss nói rằng có vài tổ chức trong cộng đồng tôn giáo đã định kiến rằng đạo luật trả chi phí ngừa thai nầy là một sự cố tình ngược đãi tín đồ Cơ đốc thay vì xem đó như một chính sách sai lầm, thì điều nầy chỉ làm cho họ khó điều đình mà thôi.

Bà nói rằng “dán cái nhản hiệu “ngược đãi”[lên đạo luật] thì cũng như nói “Chúng ta đang bị tấn công, chúng ta đang bị ngược đãi. Phe bên kia không có lý do để làm điều nầy và chúng ta phải chống lại. Chúng ta không nên đàm phán hoặc thỏa hiệp”.

Giáo sư Moss cho biết riêng cá nhân bà, bà đã chống lại quyết định của đại học Notre Dame khi kiện đạo luật nầy. Bà nói “Tôi nghĩ rằng Đại học Notre Dame không kiểm soát chuyện tôi tiêu pha lương của tôi như thế nào, do đó đòi kiểm soát loại chăm sóc sức khỏe mà mỗi người chọn lựa thì có lẽ đó không phải là điều chúng ta nên làm. Tôi nghĩ rằng các định chế Công giáo nên phó thác chuyện đừng dùng biện pháp ngừa thai cho nhân viên của họ”.

Giáo sư Moss nói rằng cái “mặc cảm ngược đãi” (persecution complex) các tín đồ Cơ đốc buổi sơ khai đã ảnh hưởng đến cuộc tranh luận chính trị tại Mỹ thời hiện đại. Bà nói thêm rằng có những đài truyền hình cáp nhai đi nhai lại rằng tại Mỹ đã cố tình có một “Cuộc chiến chống lại Lễ Giáng sinh” (War on Christmas) là một ví dụ cụ thể về huyền thoại tử đạo của thời hiện đại.    [Bà Moss muốn nói đến khuynh hướng càng lúc càng lan rộng của người Mỹ và các tập đoàn kinh doanh đại siêu thị tại Mỹ đã từ từ không dùng cụm từ “Merry Christmas” nữa mà dùng “Greeting Seasons” để quảng cáo hoặc chúc tụng nhau vào dịp lễ hội cuối năm dương lịch - LND]

Năm ngoái, trong chiến dịch tranh cử sơ bộ đảng Cọng Hòa, khi vị cựu Chủ tịch Hạ viện Newt Gingrich biện giải rằng đang có một cuộc chiến tranh “gây hấn” chống lại Cơ đốc giáo trên toàn lãnh thổ, bà Moss nghe như vang vọng một cuộc thánh tử đạo ngụy hình (apocryphal martyrdom)     

Giáo sư Candida Moss nói bà tin rằng đánh tan những điều hoang đường về tử đạo của Hội thánh sơ kỳ thì sẽ [không vì thế] mà giảm thiểu tình trạng ngược đãi tôn giáo đang xãy ra trên thế giới.

Bà nói rằng: “Tôi hoàn toàn thông cảm với mối quan tâm của những người chỉ trích tôi là khi viết một tác phẩm như thế nầy, có thể tôi sẽ làm cho người ta bớt chú ý đến tình trạng ngược đãi trên thế giới. Tôi có quan tâm  đến tình trạng nầy chứ. Tôi nghĩ rằng chúng ta phải quan tâm  đến những người bị đàn áp. ...”

 

 

 

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013


MỘT THIÊN OAN NGHIỆT TÌNH THÙ
(Xảo trá lần thứ 1001 của con chiên Lữ Giang)

Bảo Quốc Kiếm

Nhân ngày 30 tháng tư, trước hết tôi xin đốt nén tâm hương cầu nguyện cho tất cả nạn nhân xấu số trong cuộc chiến dài 30 năm (1945-1975) trên quê hương Việt nam. Đặc biệt đối với những vị Tướng lãnh, Sĩ quan, Hạ sĩ quan, Binh sỹ VNCH đã hy sinh để bảo vệ cho nền Tự do tại miền Nam. Và trên hết là xin tôn vinh các vị Tướng, Tá đã anh dũng quyên sinh, không chấp nhận sự đầu hàng giặc Cộng như Tướng Nguyễn khoa Nam, Lê văn Hưng, Phạm văn Phú, Trần văn Hai, Lê nguyên Vỹ, Đại tá Hồ ngọc Cẩn…

Tôi không có tham vọng viết nhiều, và viết hết những gì mà tôi có thể hiểu được qua cuộc chiến trong một bài ngắn này. Chuyện ở đây chì là một suy nghĩ “bâng khuâng” khi thấy bà Nguyễn thị Thanh nào đó đã lấy bài ông Lữ Giang (tức Gàn, tức Nguyễn Cần) rồi sửa lại Tiêu đề, để gửi đi, gửi lại hiều lần trên Internet. Bà chuyển bằng những câu như:

-“Tên Việt gian bán nước số một: Hàng tướng Dương văn Minh”.
-“Nguyên nhân của ngày 30-4-1975: Tên tội đồ Việt gian bán nước số một: Dương văn Minh”.
-“Tại sao suốt 34 năm trời NVQGHN không hề biết đến tội lỗi của tên tội đồ quốc gia số một Dương văn Minh ??? Tại sao ? Tài sản của nó cất dấu ở đâu cũng không ai nói tới, Tại sao ???”

 
Lữ Giang, a.k.a Nguyễn Cẩn, a.k.a Tú Gàn
Cựu chủng sinh, cựu Thẩm phán

Bên cạnh đó, tôi lại đọc được bài của Bà Thiếu tướng Lê văn Hưng nói về “Sự thật về cái chết của Tướng Lê văn Hưng”, thật là cảm động, do ông Chauma chuyển lên diễn đàn. Tôi đã đọc, suy nghĩ và so sánh hai bài viết của Lữ giang và bà Quả phụ Thiếu tướng Lê văn Hưng, cũng như những lời lẽ của bà Nguyễn thị Thanh như vừa dẫn trên. Cảm thấy khó chịu vì những bất công và mâu thuẩn có lúc đến lố bịch, nên đành xin phép trình bày vài cảm nghĩ đơn thuần về vai trò ông Dương văn Minh và kết quả ngày 30-4-1975.

Mở đầu bài viết, ông Lữ Giang ghi:

“Trong các tướng lãnh tham gia chính trường tại miền Nam Việt Nam, có lẽ tướng có thân phận bi thảm nhất là Tướng Dương Văn Minh. Biết Dương Văn Minh không hiểu biết gì về chính trị và thủ đoạn chính trị, thường suy nghĩ và hành động theo cảm tính, lại mắc bệnh tham lam, nên Hoa Kỳ đã biến ông thành một một công cụ đầy oan nghiệt để thực hiện chính sách của Hoa Kỳ trong từng giai đoạn rồi loại bỏ.

Có thể coi cuộc đời và vai trò của Tướng Dương Văn Minh như là một chương bi thảm trong lịch sử VNCH và cũng là một chương bi thảm trong tương quan giữa VNCH và Hoa Kỳ”.

Điều mà ông Lữ Giang muốn buộc vào ông Dương văn Minh trước hết để bôi bác là chuyện “bệnh tham lam”. Ông đã dẫn hai nguồn tin khác nhau để nói rằng ông Dương văn Minh đã lấy một thùng phuy vàng mà không nạp vào công khố. Tôi không muốn tranh cải chi về chuyện này. Nhưng có một điều cần nói là, ông Dương văn Minh đã là kẻ có công đầu giúp ông Ngô đình Diệm, làm việc dưới quyền ông Diệm, ông Nhu trong chín năm trường, thì liệu Dương văn Minh có nuốt nổi một hay nhiều thùng phuy vàng ấy không ? Chắc chắn là không, bởi vì dưới bàn tay Bạo chúa Ngô đình Nhu, không một kẻ nào có thể qua mặt hắn được. Ông Lữ giang đã chữa cháy rằng:

“Ông Cao Xuân Vỹ cho biết khi ông Nguyễn Ngọc Thơ đề nghị cho Tướng Dương Văn Minh chỉ huy Chiến Dịch Đinh Tiên Hoàng để bắt Ba Cụt, ông Diệm đã nói với ông Nhu: “Thôi, cho nó số vàng đó đi cho yên!”

Liệu có chuyện “cho nó” hay không ? Chắc chắn là không. Tôi quả quyết như thế, vì nghe người ta nói rằng ông Ngô đình Diệm là “một lãnh tụ anh minh, yêu nước, một nhà chí sỹ”; và ông Ngô đình Nhu là “một nhà chính trị siêu việt, yêu nước chân chính”… vậy không lý do gì mà hai đại lãnh tụ lại có thể vì tình riêng mà làm hại công khố quốc gia, coi thường luật pháp quốc gia. Giá trị một thùng phuy vàng không phải nhỏ, lại nữa quốc gia lúc đó còn rất nghèo, thì không lý do gì có thể đem số tài sản kếch sù ấy cho một cá nhân !

Giả dụ thứ hai là, ông Diệm và ông Nhu đã cho ông Minh, thì không thể nào gọi ông Minh là có “bệnh tham lam” được. Thùng phuy vàng mà ông Minh được hưởng là ân huệ của Tổng thống, của Cố vấn đầy uy quyền của chế độ. Do đó, nếu có kết án thì phải kết án hai ông Diệm Nhu, vì tình riêng mà quên Tổ quốc, chứ sao lại nói ngược ?

Qua câu nói:”thôi cho nó số vàng đó đi cho yên”, chúng ta thấy ngay rằng ông Diệm, ông Nhu đã đồng ý dùng tài sản quốc gia để mua chuộc ông Dương văn Minh đi bắt Ba Cụt. Nhưng điều ấy không ổn, vì sau này Dương văn Minh đã bị nghi ngờ và cho ngồi chơi xơi nước với chức Cố vấn quân sự như ông Lữ giang đã viết; vậy thì liệu Ngô đình Nhu có thể không đòi lại, hay vì vụ này mà đưa ông Minh ra toà để triệt hạ hay không ? Không thể nào.

Bên cạnh đó, những tay ghê gớm của chế độ như Huỳnh văn Lang, Cao xuân Vỹ, Lâm lễ Trinh, Mai hữu Xuân, Nguyễn văn Y, Nguyễn Khánh…nếu không được chia chác, liệu có để cho ông Dương văn Minh yên hay không, khi ông Minh đã bị thất sủng (18-12-1962) ? Hoàn toàn không thể có. Tất cả mọi chuyện đặt bày một cách vô lý để bôi bác Dương văn Minh không thuyết phục được ai, mà còn làm phơi bày bộ mặt “điêu ngoa, xỏ lá chính trị” của những cây viết “gà nhà cl [cần lao]”. Theo thiển ý, số vàng bạc lấy đươc của nhóm Bảy Viễn có thể đã được dùng cho Đảng Cần lao sinh hoạt, hoặc anh em Diệm, Thục, Nhu, Cẩn đã lấy làm của riêng cho họ, rồi sai người viết lếu láo đổ cho Dương văn Minh. Nếu vị nào nói khác đi được, xin lên tiếng chỉ dạy.

Trong tiết mục “Chứa chấp gián điệp Việt cộng”, ông Lữ Giang viết:

“Anh Nguyễn Tư Thái, tự là Thái Đen, Phụ Tá Trưởng Đoàn Công Tác Đặc Biệt, cho biết vào đầu năm 1960, nhân viên của Đoàn thấy một người thường lui tới nhà Dương Văn Minh, ở số 3 đường Trần Quý Cáp, Sài Gòn, nhưng mỗi lần đi ra, anh ta thường nhìn trước nhìn sau rất kỹ, thấy không có gì khả nghi mới bước ra. Những người bình thường không ai làm như vậy. Một hôm, đợi anh ta ra khỏi nhà Dương Văn Minh một khoảng xa, nhân viên tình báo liền bắt đẩy anh ta lên xe và đem về thẩm vấn. Lúc đầu anh ta nói anh ta chỉ là người đến dạy học cho các con của Tướng Minh. Tuy nhiên, sau nhiều cuộc thẩm vấn khéo léo, anh ta nhìn nhận anh ta là một ủy viên của Huyện Ủy Thủ Đức, được phái đến gặp Dương Văn Minh để lấy tin tức. Anh này đã bị giam giữ luôn, nhưng Dương Văn Minh không hay biết gì cả. Sau vụ này, Đoàn Công Tác Đặc Biệt và Tổng Nha Cảnh Sát đã bố trí thường trực chung quanh nhà Dương Văn Minh, theo dõi từng bước đi của những người ra vào nhà ông, quay phim và chụp hình. Điện thoại của nhà ông cũng bị nghe lén …”.

Như thế, từ năm 1960, Dương văn Minh đã bị nghi ngờ và theo dõi, thế làm sao ông ta “làm Việt cộng” dễ dàng như thế ? Có buồn cười lắm không khi mà người liên lạc lấy tin bị bắt giam luôn mà “Dương văn Minh không hay biết gì cả” ? Rồi thì : “Sau vụ này, Đoàn công tác đặc biệt miền Trung và Tổng nha Cảnh sát đã bố trí thường trực chung quanh nhà Dương văn Minh, theo dõi từng bước đi của những người ra vào nhà ông, quay phim và chụp hình. Điện thoại của nhà ông cũng bị nghe lén”, thế thì làm sao ông Minh có thể liên lạc với Việt cộng ? Ngoại trừ, ông Diệm ra lệnh cho ông Minh liên lạc với Cộng sản ra, không có lý do gì để tin ông Minh tiếp xúc được những tên cán bộ Cộng sản khác. Những ai mà bị Đoàn Công tác miền Trung theo dõi, thì có cánh cũng không thể bay được; vậy tại sao từ 1960 đến 01-11-1963 chúng ta không thấy hai ông Diệm Nhu tố cáo Dương văn Minh liên hệ với Cộng sản ? Bọn mật vụ đã quay phim, chụp ảnh và nghe lén điện thoại, thì Dương văn Minh làm sao chối cải được ? Toàn là láo khoét đến trơ trẽn !

Một sự quái đản khác, được ông Lữ Giang trình bày:

“Nhưng đốt hồ sơ rồi cũng chưa xong, nhân viên tình báo còn phải bắt Dương Văn Nhựt và dẫn ông ta ra chiến khu để ông ta đi qua Cambodia và trở về lại miền Bắc, với lời cảnh cáo: “Nếu trở lại sẽ bị thanh toán”. Câu chuyện này có lẽ Tổng Cục Phản Gián của Hà Nội không hề hay biết ….”.

Câu hỏi tức khắc được đặt ra là: Tại sao Đoàn công tác đặc biệt miền Trung lại phải đưa ông Dương văn Nhựt, em ông Minh, một tay gián điệp Bắc bộ phủ trở vào chiến khu để ông ta đi qua Campuchia mà an toàn trở về miền Bắc ? Một tên gián điệp Cộng sản thật nguy hiểm, nhưng không bắt, không khai thác, không thủ tiêu, mà còn ưu ái như thế ? Cái câu: “Câu chuyện này có lẽ Tổng cục phản gián của Hà nội không hề hay biết”, tự nó biện giải cho Dương văn Nhật không phải là tay gián điệp; bởi vì không có một gián điệp cao cấp nào (kể cả cấp thấp) mà không có một hệ thống đằng sau để yểm trợ, để chuyển tin hay bịt đầu mối khi cần. Các nhà tình báo cao cấp luận giải như thế nào hả ?

Tạm gác chuyện đó qua một bên, bây giờ chúng ta xem xét vai trò của Dương văn Minh như thế nào trong cuôc chiến, và hậu quả 30-4-1975 qua bài viết của Lữ Giang và bà quả phụ tướng Lê văn Hưng. Như trong câu mở đầu bài viết của ông Lữ Giang đã trích đăng trên đây, thì Dương văn Minh là một người “không hiểu biết gì về chính trị và thủ đoạn chính trị”, và đã bị “Hoa kỳ biến ông thành một công cụ oan nghiệt để thực hiện chính sách của Hoa kỳ”; và do đó, “có lẽ tướng có thân phận bi thảm nhất là tướng Dương văn Minh”. Từ trong những điều này đã xác nhận Dương văn Minh không phải tự ông làm những chuyện “thủ đoạn chính trị”; mà là do người Mỹ bắt buộc ông làm. Tôi đồng ý rằng, cái đó thì gọi là hèn, nhưng liệu có ai hèn hơn Dương văn Minh hay không ? Hầu như tất cả, kể cà Ngô đình Diệm. Có điều, Dương văn Minh chưa hề có thực quyền trong tay, kể cả việc lật đổ Ngô đình Diệm. Tôi sẽ trình bày cặn kẽ trong loạt bài LIÊN THÀNH VÀ MẮM TÔM.

Ở đây, căn cứ vào hai bài viết như đã nói để xem xét lời tuyên bố ĐẦU HÀNG của Tướng Minh đúng hay sai, lợi hay hại dưới cái nhìn của một người dân đen mà thôi.

Trong tiểu đề: “Bị biến thành tên đao phủ của Mỹ”, ông Lữ Giang đã viết:

“Vì không biết gì về thủ đoạn chính trị, Dương văn Minh đã bị Hoa kỳ biến thành tên đao phủ để thanh toán Tổng thống Ngô đình Diệm, ông Cố vấn Ngô đình Nhu và ông Ngô đình Cẩn rồi sau đó loại bỏ”.

Như thế, bản thân Dương văn Minh không hề chủ trương giết ông Diệm, mà chỉ làm theo lệnh của người Mỹ. Vậy thì, thủ phạm chính giết gia đình Ngô đình Diệm là Chính phủ Mỹ, chứ sao buộc tội ông Minh ? Trong thực tế lịch sử miền Nam, chúng tôi không hề đọc được một lời chống đối hay thù nghịch với chế độ Ngô đình Diệm phát ra từ ông Đại tướng Dương văn Minh. Nghĩa là ông Minh không hề thù ghét ông Diệm vì tính cách cá nhân. Do đó, việc theo Mỹ để lật đổ ông Diệm phát đi từ một ý niệm khác, đó là vì vấn đề Quốc gia Dân tộc. GIÁ TRỊ CUỘC CÁCH MẠNG 1963 ĐÃ ĐƯỢC TOÀN DÂN MIỀN NAM XÁC QUYẾT BẰNG NHỮNG CUỘC MÍT TINH RẦM RỘ NGAY SAU ĐÓ. Không cần phải trích dẫn sách này báo nọ cho phí công vô ích. Thế nhưng, người Mỹ và có thể là một bàn tay khác đã đưa cuộc cách mạng ấy đến cõi chết để phục vụ cho mưu đồ gian ác của chúng. Đúng như ông Lữ Giang nhận định, ông Minh rất ngây thơ chính trị, ông không biết những thủ đoạn chính trị là gì; do đó, bản thân ông phải chịu đựng nhiều chỉ trích của giặc thù tứ phía. Chỉ sau hơn một tháng, chúng đã dùng Nguyễn Khánh, và dĩ nhiên kẻ điều khiền uy quyền nhất vẫn là Trần thiện Khiêm để xoá bỏ Cách Mạng ngay tức khắc, đưa miền Nam vào quỷ đạo chiến tranh theo ý chúng. Cái độc địa là bao nhiêu lần chỉnh lý, chúng vẫn để tên ông ở đó, nhưng chẳng có quyền hạn gì, mãi cho tới khi con chiên Nguyễn văn Thiệu hoàn thành công tác. Đọc đoạn sau đây, chúng ta thấy ngay trò chơi của Mỹ:

“Biết Tướng Dương Văn Minh đang bất mãn với ông Diệm nên CIA thuyết phục ông ta làm đảo chánh lật đổ ông Diệm. Dương Văn Minh đồng ý ngay. Trên danh nghĩa, ông ta là người chỉ huy cuộc đảo chánh, nhưng bên trong CIA chỉ giao cho ông ta một nhiệm vụ duy nhất là thanh toán nhà Ngô. Còn việc lập kế hoạch và chỉ huy cuộc đảo chánh được trao cho Tướng Trần Thiện Khiêm…”

Làm thế nào để ông Minh có thể tự mình thanh toán Nhà Ngô ? Không thể nào. Chỉ huy toàn bộ cuộc đảo chánh là do Tướng Khiêm; còn Dương văn Minh là “tướng không quân” thì làm sao ông sai ai được. Đọc trong cuốn “Việt Nam nhân chứng” của Tướng Trần văn Đôn, tôi có thể khẳng quyết rằng, ông Dương văn Minh chỉ đứng làm bù nhìn mà thôi. Sở dĩ tướng Đôn nhường ghế Chủ tịch là vì tôn trọng “đàn anh một ngày”,c hứ không là gì khác. Từ bên ngoài, chúng ta có thể cho ông là HÈN, nhưng thật sự bên trong ra sao, thì chúng ta khó biết. Chỉ một nỗi khi Cao văn Viên giết Thiếu tá Nhung, cận vệ thân tín nhất của ông, mà ông không dám nói lời nào, thì đủ biết áp lực lên ông nặng mấy triệu cân rồi. Chúng ta phê bình ông là HÈN, cũng đúng; nhưng liệu chúng ta làm được gì khi chính chúng ta bị ở vào vị thế của ông ? Giữa hai tiếng “ngồi đó và chết”, chúng ta sẽ phải chọn chữ gì ?

Từ những vấn đề đơn giản này, chúng ta nhận ra ngay Đại tướng Dương văn Minh CÓ HÈN mà KHÔNG HẠI như hai ông Tổng thống Diệm và Thiệu của miền Nam, vì thực tế, ông không có quyền hạn gì cả trong những biến động tại miền Nam.

Bây giờ, thử xét qua vấn đề mà ông Lữ Giang gọi ông là HÀNG TƯỚNG đúng hay sai. Trong bài viết, ông Lữ Giang ghi lại nhiều đoạn, như:

“Mặc dầu làm việc với Hoa Kỳ và hành động theo sự xúi biểu của Hoa Kỳ, ông không hiểu gì về chính sách và thủ đoạn của Hoa Kỳ trong từng giai đoạn, nên đã bị Hoa Kỳ biến thành công cụ: (1) Ông bị biến thành một tên sát thủ giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm, ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu và ông Ngô Đình Cẩn thay cho người Mỹ khi Hoa Kỳ muốn thay đổi chính sách. Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau đó ông bị Hoa Kỳ loại và đưa những tay chân bộ hạ của CIA lên cầm quyền. (2) Khi Miền Nam sắp sụp đổ, ông bị Hoa Kỳ lường gạt bằng chiêu bài “hoà giải hoà hợp” để đưa ông ra làm Hàng Tướng!

Có thể nào gọi ông Minh là “sát thủ” hay không, khi mà chúng ta biết rằng chính Hoa kỳ mới là kẻ ra lệnh, và thực tế ông Minh không có quyền lực gì cả ? Hoàn toàn không thể. Theo tôi, kẻ cầm hết quyền bính chính là tướng Trần thiện Khiêm, mặc dù sau cùng ông chỉ làm Thủ tướng dưới triều ông Tổng thống Thiệu. Chính ông Lữ Giang đã biết rằng:”sau đó ông bị Hoa kỳ loại và đưa những tay chân bộ hạ của CIA lên cầm quyền”, thế sao buộc tội ông Minh, mà không buộc tội nhóm người của CIA trong đó Nguyễn văn Thiệu, Trần thiện Khiêm là chủ chốt ? Thì ra, các ông chỉ lý luận xảo trá bằng mọi cách để có lợi cho phe ta là được thôi. Ông Lữ giang lại tiết lộ:

“Vào tháng 4 năm 1975, Hoa Kỳ thấy tình hình miền Nam Việt Nam không còn cứu vãn được, nên đã sắp xếp cho miền Nam đầu hàng Bắc Việt để tránh sự đổ máu quá nhiều. Biết Tướng Dương Văn Minh có liên lạc với Việt Cộng, Đại Sứ Martin của Mỹ đã phối hợp với Đại Sứ Merillon của Pháp thuyết phục Tướng Thiệu từ chức và lừa Tướng Dương Văn Minh ra làm hàng tướng bằng cách tạo cho ông một ảo vọng rằng chỉ có ông mới có thể nói chuyện với “phía bên kia” để hình thành một “chính phủ liên hiệp Quốc Cộng”.

Chỗ này lại cho chúng ta thấy miền Nam Việt Nam còn hay mất không thuộc quyền của người lãnh đạo miền Nam, vậy thì lý do gì chúng ta buộc cho Tướng Dương văn Minh là “hàng tướng”, và chửi rủa ông ? Việc đầu hàng là do Mỹ sắp xếp, chúng đã cho CHIÊN đi, và bắt NGƯỜI phải gánh !!! Thật là một bất công không thể nhịn được. Thử đọc một đoạn trong bài viết của bà quả phụ tướng Lê văn Hưng, xem sao:

“Ngày 21/4/1975, khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức, trao quyền lại cho cụ Trần Văn Hương, tôi còn nhớ rõ lời ông Thiệu nói:

- “Mất một Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu, quân đội còn Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu, đồng bào còn một chiến sĩ Nguyễn Văn Thiệu. Tôi nguyện sẽ chiến đấu kế bên anh em chiến sĩ”.

- Lời tuyên bố của ông Thiệu đã gây cho tôi sự xúc động. Thế rồi lời tuyên bố ấy cũng đã bay theo gió, khi số lớn cấp chỉ huy trực tiếp điều hành guồng máy quốc gia đã vỗ cánh chim bay sang ngoại quốc, tìm nơi ẩn trốn an lành, bỏ mặc quê nhà, dân tộc và quân đội đang chết đuối trong cuồng phong súng đạn tơi bời, Thiếu Tướng Nam, Hưng, Hai, Vỹ, Phú. Nhắc đến đây tôi không ngăn nổi tiếng nấc nghẹn ngào!... “

Ông Thiệu cầm quyền chín năm trời và đã ra lệnh bỏ Tây nguyên, bỏ Quân khu I, mà không cho một phương tiện nào để toàn quân, toàn dân chết thảm. Riêng tại Quân khu I, chúng tôi đã khổ sở vì ra lệnh giữ, rồi hô rút, rút rồi lại giữ, thay đổi liên miên cuối cùng phải chạy trong hỗn loạn và chết chóc. Hãy đọc kỹ bài của Tướng Trưởng thì rõ. Cuối cùng, Việt cộng đã tràn vào Thủ đô Sài gòn, thì Thiệu cao bay xa chạy, mặc dầu trước đó vài hôm ông đã thề sống chết với quân dân. Vậy thì, tội bán nước là do con chiên Nguyễn văn Thiệu, chứ can cớ gì ông Minh, khi ông chỉ “phải cầm lấy” 40 tiếng đồng hồ do một sự bàn giao vô lý của Quốc hội ? Lúc đó, Dương văn Minh chỉ là một công dân như hàng chục triệu người khác, thì can cớ gì mà bàn giao Nước cho ông ấy ?

Rõ ràng, Tổng thống và Quốc hội mới là kẻ bán nước khi đưa ra quyết định phi pháp nói trên. Nói như thế, tôi không hề trách những Dân biểu nghị sỹ và Tổng thống Trần văn Hương đâu. Cái số phận nghiêt ngã Việt nNam đã bị những quan thầy sắp xếp như thế, không ai cưỡng được đâu. Cưỡng lại là chết. Chỉ tiếc nuối và rút kinh nghiệm một điều là từ nay, nếu có ai đứng ra lãnh đạo đất nước, thì phải biết tự túc làm chủ; chứ tất cả nương nhờ sẽ đem lại hậu quả thê thảm mà thôi.

Đọc những đoạn đối thoại não nề trong bài viết của bà quả phụ Tướng Lê văn Hưng, và những trao đổi quan điểm sau đây để thấy rằng các người đã không công bình trong nhận xét:

* “Thưa biết. Hưng cũng bảo tôi như Thiếu Tướng đã vậy. Bây giờ Thiếu Tướng định liệu lẽ nào, có định phản công không ?”

- “Chị quên còn dân chúng sao? Cộng Sản coi rẻ mạng dân, còn mình thì… Đàng chị thế nào?” (Lời đối đáp với Tướng Nam )

**“Bây giờ thì rút cũng không kịp nữa, vì vào mật khu mà không có nguồn tiếp liệu vũ khí, đạn dược, lương thực thì không cầm cự được lâu. Đã muộn rồi. Việt Cộng đang kéo vào đừng để anh không dằn được nổ súng vào đầu chúng, thì gây thiệt hại cho dân chúng và anh em binh sĩ. Anh không muốn thấy bóng dáng một tên Việt Cộng nào”.(Lời của Tướng Hưng)

Hai vị tướng này có quân đội trong tay và giữ nhiệm vụ từ lâu tại Quân khu IV, dĩ nhiên họ biết rõ tình hình ta, địch như thế nào, nhưng cuối cùng họ không thể nào phản công nữa, mà đành tuẫn tiết theo thành, chỉ vì không nỡ thấy Cộng sản nả pháo tàn hại đồng bào, chiến sỹ. Trong lúc Cần thơ nhỏ bé và đang an ninh, thì tại Thủ đô Sài gòn Cộng sản đã xâm nhập rồi, thế thì ông Dương văn Minh có thể bỏ mặc mạng sống trên ba bốn triệu dân để phản công hay không ?

Hãy đọc kỹ câu nói của Tướng Hưng; “Bây giờ thì rút cũng không kịp nữa, vì vào mật khu mà không có nguồn tiếp liệu vũ khí đạn dược, lương thực thì không cầm cự đưiợc lâu. Đã muộn rồi…thì gây thiệt hại cho dân chúng và anh em binh sỹ”.

Vậy thì, ông Dương văn Minh hô đánh là đánh cái gì, hay chỉ cho thoả chí gian hùng, mặc cho dân chết thảm ? Trong bài của ông Lữ Giang cho biết, 10 giờ 15 lên đài kêu gọi đầu hàng, thì 11 giờ 30 chiếc T54 đã vào húc cổng Dinh Độc lập, vậy nó từ đâu tới mà mau như thế ? Sài gòn mấy ngày trước đó đã hoàn toàn bị bao vây, vậy ông hô đánh là đánh cách nào ? Tất cả đều lếu láo. Mục đích của việc chửi rủa ông Dương văn Minh chỉ nhằm một mục đích là nói Phật giáo bán đứng miền Nam, vì ông Minh dính dáng với Phật giáo. CHỈ CÓ THẾ! Thật là trơ trẽn, khi hai Tổng thống miền Nam đều là “con thú” của ngoại bang, bán nước xong chúng lại đổ cho người khác.

Tóm lại, hai ý nghĩ giống nhau là, vì dân nên phải buông súng; nhưng một bên được khen, một bên lại bị chửi, thì đất trời này không còn công lý nữa sao ? Có ai nghĩ về hậu quả ghê gớm khi ông Dương văn Minh tuyên bố “chiến đấu đến cùng” hay không ? Chỉ cần một câu ngắn gọn, Sài gòn sẽ tan nát, hàng triệu dân bị chết oan, mà kết quả miền Nam vẫn vào tay Cộng sản, vì chuyện ấy đã được bàn tính từ lâu, và Nguyễn văn Thiệu đã thi hành đến nơi đến chốn. Hai vị tướng kia chỉ vì mấy trăm ngàn dân Cần thơ mà không đánh, phải tự sát; còn ông Dương văn Minh vì ba bốn triệu dân, nếu không muốn nói đến cả nước, nên kêu gọi buông súng đầu hàng; và “dám sống” cho những độc trùng nguyền rủa, nhưng không thẹn với lương tâm. Thử đem lên bàn cân xem sao ?

Đúng là:

ĐEM MÌNH DỰA CHỐN TANH TAO,
ƠN KIA CHƯA TRẢ OÁN SAO ĐÃ ĐỀN !!!

Bảo Quốc Kiếm

[DiendanDanToc, April 30,2013]